Nguồn: https://byrslf.co/when-i-m-gone-f1611ceb759f

Bản dịch tiếng Anh trên nguồn được dịch từ bản gốc của tác giả Rafael Zoehler


KHI BỐ MẤT

Cái chết luôn đến bất ngờ. Chẳng ai ngờ được nó. Kể cả bệnh nhân mắc bệnh nan y cũng không nghĩ họ sẽ mất đi trong một hay hai ngày. Có lẽ một tuần. Nhưng chỉ khi tuần đó là tuần tới.

Chúng ta không bao giờ sẵn sàng. Chẳng bao giờ là thời gian thích hợp để chết. Khi cái chết đến, bạn sẽ không hoàn thành hết những việc bạn muốn. Cái kết luôn đến một cách bất ngờ, và đó là khoảnh khắc đầy nước mắt cho những người vợ và đầy chán nản đối với những đứa trẻ không thật sự hiểu tang lễ là gì (Tạ ơn trời).

Bố tôi cũng như vậy. Trên thực tế, cái chết của ông còn bất ngờ hơn thế. Ông ra đi ở tuổi 27. Đó là độ tuổi khẳng định tên tuổi của vài nhạc sĩ. Ông còn trẻ. Quá trẻ. Bố tôi chẳng phải là nhạc sĩ cũng chẳng phải là người nổi tiếng. Bệnh ung thư không chọn bệnh nhân của nó. Ông ra đi khi tôi còn nhỏ, và tôi học được rằng tang lễ được tổ chức cho ông ấy. Tôi 8 tuổi rưỡi, đủ lớn để nhớ đến ông suốt đời. Giá như ông mất đi sớm hơn, tôi sẽ không có những kỉ niệm buồn ấy. Tôi sẽ không cảm thấy đau lòng. Nhưng tôi cũng không có một người bố trong đời. Và tôi đã có một người bố.

Tôi có một người bố mạnh mẽ và vui tính. Ông sẽ pha trò trước khi răn dạy tôi. Bằng cách đó, tôi sẽ không cảm thấy quá tệ. Ông hôn lên trán tôi mỗi đêm trước khi tôi đi ngủ. Một thói quen mà tôi đã truyền cho con cái mình. Ông bắt tôi ủng hộ đội bóng đá mà ông theo, và giải thích mọi thứ rõ ràng hơn mẹ. Bạn có hiểu ý tôi không? Một người bố như thế là một người đáng để tưởng nhớ.

Ông chẳng bao giờ nói với tôi rằng ông sẽ chết. Kể cả khi ông nằm trên giường bệnh, người gắn đầy dây nhợ, ông cũng chẳng nói một lời. Bố tôi lên kế hoạch cho năm sau mặc dù ông biết ông sẽ chẳng còn ở đây vào tháng tới. Năm sau, chúng tôi sẽ đi câu cá, chúng tôi sẽ đi du lịch, chúng tôi sẽ thăm những nơi chúng tôi chưa bao giờ đặt chân tới. Năm sau sẽ là một năm tuyệt vời. Chúng tôi đã sống trong niềm mơ ước đó.

Tôi tin rằng, thật ra thì tôi khá chắn chắn, ông nghĩ rằng như vậy sẽ mang lại may mắn. Ông là một người mê tín. Nghĩ về tương lai là cách ông hy vọng được sống tiếp. Ông già ấy khiến tôi cười cho đến phút cuối cùng. Ông biết tất cả. Ông chẳng nói cho tôi nghe. Ông không thấy được tôi khóc.

Và đột nhiên, năm sau đã kết thúc trước khi nó bắt đầu.

Mẹ tôi đón tôi từ trường và chúng tôi đến bệnh viện. Bác sĩ báo tin với một vẻ mặt lạnh nhạt vì cảm xúc đã chai lì theo năm tháng. Mẹ tôi khóc. Bà đã có một tia hy vọng mỏng manh. Như tôi đã nói lúc trước, ai chẳng thế. Tôi sửng sốt. Như vậy là sao? Đó không phải là một căn bệnh bình thường mà bác sĩ chỉ cần chưa một phát là hết sao? Con ghét bố. Tôi cảm thấy bị phản bội. Tôi hét lên đầy giận dữ trong bệnh viện, cho đến khi tôi nhận ra rằng bố tôi không còn ở đây để răn dạy tôi nữa. Tôi khóc.

Rồi, bố vẫn một lần nữa là bố của tôi. Y tá đến an ủi tôi, tay ôm một chiếc hộp giày. Chiếc hộp chứa đầy những phong thư niêm kín với những câu chỉ dẫn. Tôi không hiểu chính xác chuyện gì đang xảy ra. Cô ý tá đưa cho tôi một lá thư. Đó là lá thư duy nhất ở ngoài chiếc hộp.

“Bố của con nhờ cô đưa con lá thư này. Ông ấy đã dành cả tuần để viết chúng, và ông muốn con đọc nó. Mạnh mẽ lên con nhé.” Y tá nói và ôm chầm lấy tôi.

Trên lá thư đề dòng chữ KHI BỐ MẤT. Tôi mở nó ra.

Con trai,

Khi con đang đọc lá thư này, bố đã mất rồi. Bố xin lỗi. Bố biết mình sẽ chết.

Bố không muốn nói cho con nghe bệnh tình của mình vì bố không muốn thấy con khóc. Chà, có lẽ như ông già này thành công rồi nhỉ. Bố nghĩ một người đàn ông sắp chết có quyền ích kỷ một chút.

Như con thấy đó, bố còn rất nhiều điều để dạy con.  Dù sao thì con có biết cái khỉ gì đâu. Vậy nên bố viết những lá thư này cho con. Không được mở nếu chưa phải lúc, biết chưa? Thỏa thuận của hai ta đấy.

Bố yêu con. Chăm sóc cho mẹ nhé. Giờ con là trụ cột của gia đình rồi.

Yêu con,

Bố.

Tái bút: Bố không viết thư cho mẹ con đâu. Mẹ con có cái xe hơi của bố rồi.

Chữ viết như gà bới của ông làm tôi ngừng khóc. Thời đó in ấn chẳng dễ dàng. Chữ ông xấu, tôi đọc không hiểu, nhưng nó lại làm tôi bình tĩnh. Nó làm tôi cười. Đó là cách bố tôi làm việc. Giống như pha trò trước khi răn dạy.

Chiếc hộp đó trở thành vật quan trọng nhất cuộc đời tôi. Tôi nói với mẹ không được mở nó ra. Những lá thư đó là của tôi và không ai được đọc. Tôi thuộc lòng tất cả những thời điểm viết trên phong thư. Nhưng những thời điểm ấy cần một khoảng thời gian để xảy ra. Và tôi đã quên chúng.

Bảy năm sau, sau khi chúng tôi chuyển đến một nơi mới, tôi chẳng biết tôi đã để cái hộp ở đâu. Tôi không thể nhớ ra. Và khi chúng ta không nhớ điều gì, chúng ta thường không quan tâm đến nó nữa. Nếu bạn không thể nhớ thứ gì, không có nghĩa là bạn đã mất nó. Nó chỉ đơn giản không hiện diện nữa thôi. Giống như túi quần của bạn vậy.

Và thế là thời điểm đó tới. Những năm tháng thanh thiếu niên của tôi và người bạn trai mới của mẹ gợi cho tôi nhớ những gì bố tôi đã dự đoán được từ lâu. Mẹ tôi có vài người bạn trai, và tôi luôn hiểu cho bà. Bà không bao giờ tái hôn. Tôi không rõ tại sao, nhưng tôi thích nghĩ rằng bố tôi là tình yêu của đời bà. Dù sao thì người bạn trai này khá vô tích sự. Tôi nghĩ bà đang tự sỉ nhục bản thân khi hẹn hò với ông ta. Ông không hề tôn trọng bà. Bà xứng đáng với người khác tốt hơn một gã bà gặp ở quán bar.

Tôi vẫn nhớ bà tát tôi khi tôi phát âm từ ‘bar’. Tôi thừa nhận là tôi đáng đời. Tôi học được điều đó theo thời gian. Lúc đấy, da tôi vẫn còn rát vì cái tát, tôi nhớ tới các hộp và những lá thư. Tôi nhớ tới một lá thư cụ thể với dòng chữ “KHI CON VÀ MẸ CÃI NHAU NẶNG LỜI NHẤT”.

Tôi lục khắp phòng để tìm cái hộp, điều đó lại khiến mặt tôi có thêm một dấu tay. Tôi tìm ra chiếc hộp trong một chiếc va ly trên nóc tủ. Bị bỏ quên. Tôi nhìn qua các lá thư, và nhận ra rằng tôi đã quên mở lá KHI CON CÓ NỤ HÔN ĐẦU. Tôi ghét bản thân vì đã quên, và tôi quyết định đó sẽ là lá thư tiếp theo tôi mở. Lá thư KHI CON MẤT TRINH nằm ngay sau đó, một lá thư mà tôi hy vọng sẽ mở ra thật sớm. Cuối cùng tôi đã tìm được lá mình đang tìm.

Giờ hãy xin lỗi mẹ con đi.

Bố không biết vì sao con cãi nhau với mẹ và bố không biết ai đúng ai sai. Nhưng bố hiểu mẹ con. Vậy nên hạ mình xin lỗi mẹ con là cách tốt nhất để hai người làm lành. Bố đang nói tới kiểu quỳ gối xuống xin lỗi đấy.

Đó là mẹ con đó, nhóc. Mẹ con thương con hơn bất kì ai trên thế giới này. Con có biết bà đã sinh đẻ tự nhiên bởi mẹ con nghe người ta nói như vậy sẽ tốt nhất cho con không? Con đã thấy phụ nữ sinh con bao giờ chưa? Con có cần bằng chứng tình yêu nào thuyết phục thế không?

Xin lỗi đi. Mẹ sẽ tha thứ cho con thôi.

Yêu con,

Bố.

Bố tôi không giỏi viết văn, ông chỉ là thư ký ngân hàng. Nhưng lời của ông có ảnh hưởng sâu đậm đến tôi. Đó là những lời thông thái hơn cả 15 năm cuộc đời tôi cộng lại vào lúc đó. (Mặc dù kiến thức đó cũng chẳng khó đạt được).

Tôi vội vàng chạy vào phòng của mẹ và mở cửa. Tôi đang khóc khi bà quay đầu lại và nhìn vào mắt tôi. Bà cũng đang khóc. Tôi không nhớ bà đã la tôi cái gì. Có lẽ la kiểu “Con muốn gì?” Nhưng tôi nhớ rằng mình đã đi tới chỗ bà, tay cầm lá thư bố viết. Tôi ôm bà khi tay vẫn vo chặt tờ giấy cũ. Bà ôm lại tôi, và cả hai chúng tôi đều đứng trong im lặng.

Lá thư của bố khiến bà bật cười vài phút sau đó. Chúng tôi làm lành và trò chuyện một chút về ông. Mẹ tôi kể tôi nghe về những thói quen kì lạ nhất của ông, chẳng hạn ăn xúc xích salami với dâu. Bằng cách nào đó, tôi cảm giác như ông đang ở ngay bên cạnh chúng tôi. Tôi, mẹ tôi và một phần của bố tôi, một phần ông để lại cho chúng tôi, trên một mảnh giấy. Cảm giác thật tốt.

Chẳng bao lâu sau tôi đọc lá thư KHI CON MẤT TRINH

Chúc mừng con trai.

Đừng lo, rồi con sẽ giỏi hơn theo thời gian thôi. Lần đầu bao giờ cũng tệ. Lần đầu của bố là với một người phụ nữ xấu xí… mà cũng là gái bán hoa.

Bố sợ nhất là con sẽ hỏi mẹ trinh là gì sau khi đọc lá thư. Hay tệ hơn, đọc những gì bố viết mà không hiểu thủ dâm là gì (con hiểu nó là gì mà phải không?). Nhưng đó không phải chuyện của bố.

Yêu con,

Bố.

Bố theo tôi từng bước chân trong đời. Ông ở với tôi, dù rằng ông chẳng gần tôi. Lời của ông đem lại tầm ảnh hưởng mà không ai có thể: chúng cho tôi sức mạnh để vượt qua bao thăng trầm trong cuộc sống. Ông sẽ luôn tìm cách để tôi mỉm cười khi mọi thứ thật ác nghiệt, hay giúp tôi bình tĩnh vào những lúc tôi giận dữ.

Lá thư KHI CON KẾT HÔN khiến tôi cảm thấy rất cảm động. Nhưng không bằng lá thư KHI CON ĐƯỢC LÀM BỐ.

Con trai, giờ con sẽ hiểu tình yêu thật sự là gì. Con sẽ nhận ra con yêu vợ mình bao nhiêu, nhưng tình yêu thật sự là cảm giác con dành cho đứa bé nhỏ nhắn kia. Bố không biết đó là con trai hay con gái. Bố chỉ là xác chết, không phải nhà tiên tri.

Vui vẻ nhé con. Làm cha là một điều tuyệt vời. Giờ đây thời gian sẽ trôi qua như bay, nên hãy chắc chắn con luôn ở cạnh con mình. Đừng bỏ lỡ khoảnh khắc nào, thời gian sẽ không quay trở lại. Thay tã cho con, tắm cho con, là tấm gương cho đứa bé này. Bố nghĩ con có đủ phẩm chất để trở thành một người bố tuyệt vời, như bố này.

Lá thư đau lòng nhất mà tôi đọc trong đời cũng là lá thư ngắn nhất mà bố tôi viết. Khi ông viết sáu chữ đó, tôi tin rằng ông đã chịu đựng nhiều như tôi khi sống qua thời điểm đó. Cần một khoảng thời gian, nhưng cuối cùng tôi phải mở lá thư KHI MẸ CON MẤT.

Giờ mẹ con là của bố.

Lại đùa. Một chú hề u buồn giấu nỗi buồn bã của mình đằng sau nụ cười tô điểm trên mặt. Đó là lá thư duy nhất không làm tôi cười, nhưng tôi có thể hiểu vì sao.

Tôi luôn tuân thủ thỏa thuận giữa hai bố con. Tôi không bao giờ đọc thư mà thời điểm chưa tới. Trừ lá KHI CON NHẬN RA MÌNH GAY. Vì tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ mở lá thư này nên tôi quyết định đọc nó luôn. Tiện thể, đó là một trong những lá thư hài hước nhất.

Bố có thể nói gì giờ? Bố mừng là bố ngủm rồi.

Thôi không đùa nữa, nửa sống một nửa chết như vầy khiến bố nhận ra chúng ta quan tâm quá nhiều vào những thứ vô nghĩa. Con có nghĩ điều đó thay đổi được gì không, con trai?

Đừng có ngốc thế. Sống vui vẻ đi.

Tôi luôn đợi thời điểm tiếp theo đến, một lá thư khác đến. Bài học tiếp theo mà bố tôi sẽ dạy tôi. Thật tuyệt vời làm sao một người đàn ông 27 tuổi có thể dạy một ông già 85 tuổi như tôi.

Bởi vì tôi đang nằm trên giường bệnh, mũi và cổ họng gắn ống thở nhờ căn bệnh ung thư chó má này, tôi đưa tay rờ mặt giấy đã phai màu của lá thư duy nhất tôi chưa mở. Câu đề KHI THỜI ĐIỂM CỦA CON SẮP HẾT khó còn thấy rõ trên phong bì nữa.

Tôi không muốn mở nó ra. Tôi sợ. Tôi không muốn tin là mình đang cận kề cái chết. Đó là vấn đề hy vọng, bạn hiểu không? Không ai tin họ sẽ chết cả.

Tôi hít một hơi thật sâu và mở phong bì thư.

Chào con trai. Bố hy vọng giờ đây con là một ông già.

Con biết không, đây là lá thư dễ viết nhất và cũng là lá đầu tiên bố viết. Đó là lá thư khiến bố cảm thấy thoát khỏi nỗi đau mất con. Bố nghĩ giờ con đã thấu hiểu mọi thứ hơn khi con đã đến được phút cuối cùng. Dễ dàng trò chuyện về cái chết hơn.

Những ngày cuối cùng ở bệnh viện bố nghĩ về cuộc đời của mình. Bố có một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng rất hạnh phúc. Bố được làm cha của con và chồng của mẹ con. Bố còn có thể đòi hỏi gì nữa? Điều đó khiến bố an lòng. Giờ con cũng như vậy.

Lời khuyên của bố: đừng sợ

Tái bút: Bố nhớ con.

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.