Hacker đang theo dõi bạn

Nguồn: https://www.gq.com/story/luis-mijangos-hacker-webcam-virus-internet 

Tác giả: David Kushner

Nguồn ảnh: Jason Madara

Mọi vụ lừa đảo qua mạng đều bắt đầu gần như giống nhau – một email ngẫu nhiên, một tập tin phác thảo đính kèm. Nhưng đôi khi, một loại hacker mới sẽ xuất hiện. Hắn sẽ là kẻ viết lại luật,chứ không chỉ là viết code nữa. Hắn sẽ lẳng lặng tìm đường đến ổ cứng của bạn, rồi xâm nhập vào cuộc sống của bạn. Liệu hắn có đang theo dõi từng cử chỉ của bạn không?


“Cô có muốn xem thứ gì đáng sợ không?”

Đó là một đêm thứ bảy, chẳng có việc gì nhiều để làm ở một khu chung cư tại thành phố Long Beach, California, vậy nên cô học sinh trung học năm cuối Melissa Young ở nhà ôm máy tính. Đứa em gái nhỏ của cô, Suzy, cũng đang ôm cái máy tính ở dưới sảnh. Căn nhà thật yên ắng, nhường chỗ cho tiếng gõ bàn phím phát ra từ phòng hai cô gái, cho đến khi một tin nhắn kì lạ xuất hiện trên màn hình của Melissa – tin nhắn từ Suzy. Tin nhắn đính kèm một tập tin được đặt tên là ĐÁNG SỢ.

Melissa tự hỏi vì sao cô em gái ất ơ của cô lại gửi tin nhắn từ phòng kế bên trong khi nó chỉ cần tạt qua một cái – bình thường nó có lười thế đâu – thế là cô ghé qua phòng Suzy xem nó bị cái gì. Suzy nhún vai. Con bé chẳng biết bà chị đang nói gì. Ờ thì tin nhắn được gửi từ tài khoản của nó, mà nó đâu có gửi tin đó. Thật đấy.

Đêm đó, cô bạn 20 tuổi của Suzy, Nila Westwood cũng nhận được bức thư tương tự với cùng một tập tin. Nhưng không như Melissa, cô mở nó, mong đợi một đoạn video trên YouTube về anh chàng nào đó kẹp môi mình xuống cằm. Cô đợi. Chẳng có gì cả. Khi cô gọi bạn của mình xem cô đã bỏ lỡ những gì thì mọi thứ thật sự trở nên quái dị: Suzy chẳng gửi cái gì cả. Các cô gái chắp nối các manh mối lại với nhau và đồng ý rằng: Tài khoản AOL (viết tắt cho American Online, một công ty cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu có trụ sở tại New York, Hoa Kỳ) của Suzy đã bị hack. Một vài tuần sau, các cô gái đều cẩn thận với các phần mềm độc hại có thể gây ra đủ các loại phá hoại. Nhưng máy tính của họ chẳng có dấu hiệu gì trục trặc cả – máy chẳng chậm, chẳng có tập tin nào bị xóa, chẳng có cảnh báo từ phần mềm diệt virus – họ gần như quên béng nó. 

Một tháng trôi qua. Suzy, Melissa, và Nila bắt đầu lên mạng bình thường. Họ chat với bạn bè, đăng ảnh, và khi họ mệt thì duỗi người ra giường và nghỉ. Nhưng có lúc, họ nhìn lên màn hình và chú ý một việc rất kì lạ: đốm ánh sáng nhỏ kế bên webcam của họ đang nhấp nháy. Ban đầu họ nghĩ nó là lỗi máy tính gì đó thôi, nhưng nó cứ liên tục xảy ra – đèn cứ chớp bật lại chớp tắt – các cô gái cảm thấy ớn lạnh. Từng người một sợ hãi nhìn vào ống kính, tự hỏi ai đó đang theo dõi họ phải chăng, có lẽ bây giờ, họ đang nhìn vào mắt của một thứ gì đó đáng sợ. Nila thì chẳng gặp phải tình huống như thế. Cô đã dán một miếng băng keo lên ống kính.


Máy quay càng xuất hiện ở nhiều nơi, chúng ta càng ít nhận thức rằng chúng ở đó. Máy quay từ điện thoại và laptop, Xbox và iPad nhìn chăm chăm chúng ta, trăm tai trăm mắt chỉ đợi được bật lên. Nhưng lỡ như chúng đã được bật lên bởi ai đó vào lúc bạn ít ngờ nhất thì sao? Bạn sẽ cảm thấy thế nào, sẽ hành xử thế nào, nếu các thiết bị xung quanh mình đột nhiên chống lại bạn?

 

Đó là câu hỏi mà James Kelly và bạn gái của cậu, Amy Wright, chưa từng nghĩ rằng họ phải đối mặt cho đến khi một tin nhắn đến thay đổi mọi thứ.  Amy, một cô sinh viên tóc nâu 20 tuổi đang học tại trường Đại học California tại Irvine, đang dùng laptop khi nhận được một tin nhắn nhanh từ một người lạ có nickname là mistahxxxrightme, yêu cầu cô chat sex qua webcam. Cứ bất thình lình như thế. Amy đuổi hắn ta đi, nhưng hắn lại nhắn tin, bảo rằng hắn biết mọi thứ về cô, và để chứng minh điều đó, hắn bắt đầu tả phòng kí túc xá của cô, màu tường, hoa văn của ga giường, ảnh trên tường. Hắn nói: “Cô em có một chiếc máy rung (aka sex toy) màu hồng”. Amy cảm giác như mình là nhân vật bị theo dõi trong phim vậy. Sau đó hắn gửi cô một bức hình. Amy kinh hãi xem bức hình hiện lên trên màn hình: ảnh chụp cô đang trong căn phòng kí túc xá, khỏa thân trên giường, đang chat sex qua webcam với James.

Mistah X vẫn chưa xong. Tên hacker còn gửi một bức thư ngắn tới bạn gái cũ Carla Gagnon của James: “video hay đấy tôi hy vọng cô vẫn nhớ nó nếu cô muốn chat và tìm ra nó trước khi tôi đăng nó trên mạng thì hãy liên hệ với tôi”. Hắn gửi kèm một đoạn phim cô khỏa thân. Rồi tên hacker liên hệ trực tiếp với James, ba hoa rằng hắn kiểm soát máy tính của cậu ta, và rõ ràng là lần này không phải về sex: Hắn đang vờn họ. Khi Mistah X chế nhạo James, tin nhắn nhanh của cậu ta hiện đầy trên màn hình, James gọi cho Amy: Tên quái đản đó đang online. Cậu ta nên làm gì đây? Họ bảo nhau gọi cảnh sát đi, nhưng ngay khi James vừa dứt lời tên hacker đã quở hắn. “Tôi biết các người đang nói chuyện với nhau!” hắn viết. James cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại; làm sao tên stalker đó biết cậu đang nói gì? Chẳng lẽ hắn cài bọ theo dõi trong phòng cậu?

Họ bất lực. Amy quyết định tự mình gọi cảnh sát. Nhưng giây phút cô gọi cảnh sát, một tin nhắn vang lên trên màn hình. Từ tên hacker. “Tôi biết cô vừa gọi cảnh sát”, hắn viết. Cô hoảng loạn. Làm sao mà hắn biết được? Cô chạy vào phòng tắm và đóng sập cửa. Khi cô cầu xin cảnh sát mau chóng đến, cô với tay tới vòi sen và vặn mở vòi hết cỡ, hy vọng tên hacker không thể nghe thấy cô.

Cảnh sát trong trường không có quyền hạn giải quyết vụ án thế này. Kẻ nào đã phát minh ra phần mềm độc hại – một chương trình phức tạp có thể qua mặt được phần mềm diệt virus – rõ ràng đã lợi dụng được quyền hạn của cảnh sát trong trường. Nhiệm vụ phải săn lùng hắn rơi vào tay hai đặc vụ FBI Tanith Roger và Jeff Kirkpatrick thuộc chương trình FBI phòng chống tội phạm mạng ở Los Angeles. Kể từ khi chương trình được thành lập vào năm 2002, đội ngũ cảnh sát trên mạng đã bắt đầu làm việc ở một văn phòng huyên náo, bận rộn ở Wilshire Boulevard, giữa mê cung các phòng nhỏ trông giống như văn phòng của một công ty trò chơi điện tử hơn là một cơ quan liên bang. Các kệ sách chất đầy các đầu sách về hack và lập trình. Một chiếc áo thun đen treo trên móc áo in hình một chiếc máy cưa đẫm máu với dòng chữ PHÒNG HỜ ZOMBIES.

Kirkpatrick và Rogers được biết đến là chủ sở hữu đơn vị Mulder và Scully, nơi các đặc vụ chuyên công nghệ đảm nhận nhiệm vụ theo thế mạnh của mình. Rogers, một phụ nữ khoảng 30 tuổi cột mái tóc vàng của mình thành một búi tóc, đã rèn giũa kĩ năng phỏng vấn của cô trong gần 9 năm làm thám tử ở Bang Washington. Kirkpatrick, một chuyên gia lập trình, dành hơn mười năm làm việc trong bộ an ninh thông tin ở khu vực bảo mật. Trong khi Rogers thường đảm nhận vai trò an ủi nạn nhân và tra khảo các nghi phạm, Kirkpatrick có thể lướt qua hàng ngàn dòng code để tìm một lỗi sai nhỏ nhất. Các đặc vụ đã tham gia nhiều vụ án lớn để được gia nhập vào chương trình phòng chống tội phạm mạng, hạ gục kẻ đã stalk người bình luận thể thao Erin Andrews trên kênh truyền hình giải trí và thể thao ESPN (Entertainment and Sports Programming Network) và phá được vụ án điều tra tội phạm trên mạng Operation Phish Phry – một trong những đường dây lừa đảo trên mạng lớn nhất từng có với số tiền lừa đảo khoảng 1.5 tỷ đô la Mỹ.

Nhưng vụ án này không giống như những vụ án họ đã phá trước đây. Rõ ràng là tên hacker không thiếu tiền. Và mặc dù có yếu tố tình dục, nhưng đó không phải là động cơ duy nhất của hắn. Hắn ta thực sự muốn gì?

Tại văn phòng FBI, các đặc vụ đang an ủi Amy. Cô ấy đang run lẩy bẩy, không thể giữ được bình tĩnh. Cô gái nói cô cảm thấy mình “bị khủng bố”. Sau vụ việc, cô ở trong phòng trong suốt một tuần. Và cuối cùng, sau khi cô đi học trở lại thì cô không thể nào tập trung. Amy biết việc này thật vô lý, nhưng cô không thể không tìm kiếm kẻ stalker trong đám đông. James cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Cậu cũng đang trốn tránh gia đình và bạn bè. Cậu thậm chí ngừng gọi cho Amy, rồi chấm dứt mối tình của cả hai.

Tên hacker đã cực kì thành công. Hắn đã giành được quyền truy cập từ xa vào máy tính nạn nhân, cho phép hắn kiểm soát hoạt động trên mạng của họ và tìm kiếm ổ cứng của họ. Nhưng điều đó không giải thích làm sao hắn biết được chi tiết các cuộc trò chuyện qua điện thoại hay mô tả được phòng của nạn nhân.

Rogers và Kirkpatrick bắt đầu với một manh mối họ chắc chắn: email của tên hacker. Họ được cấp giấy phép lục soát đầu dây cung cấp mạng của hắn để kiểm tra hoạt động liên quan đến tài khoản email của hắn và ngay sau đó phát hiện rất nhiều nạn nhân. “Chúng tôi có thể thấy hắn áp dụng nhiều hình thức giao tiếp khác nhau với một vài phụ nữ có hành vi tương tự”, Rogers hồi tưởng. Từng tuần trôi qua, các đặc vụ phá hủy phần mềm từ bên trong và làm quần quật để trình chứng cứ cho tòa. Cuối cùng họ đã có được một manh mối bức phá: Một vài tên miền được đăng ký dưới cái tên Luis Mijangos.

Có vẻ như đây là một bước tiến đáng tin. Mijangos, được cho là không phải biệt hiệu, sống trên một con đường yên ả ở Santa Ana, một vùng ngoại ô thuộc Hạt Orange, không xa Disneyland mấy. Hắn không có bằng lái xe ở California, việc đó khiến họ nghi ngờ rằng hắn là kẻ nhập cư bất hợp pháp. Bức ảnh họ phát hiện cho thấy một tên đàn ông người Latin 30 tuổi, da đen với chiếc mũi hẹp dài và đôi lông mày rậm. Các đặc vụ liên bang giám sát ngôi nhà trệt mái thoải màu xanh (ranch house) nằm trên một con phố ngang vắng vẻ. Họ thấy người đến người đi, nhưng chẳng ai phù hợp với hình dạng của Mijangos. Sự im lặng này dẫn đến một dự đoán: Có lẽ hắn ta không thực sự sống ở đó. Hoặc có lẽ vì lí do nào đó mà hắn ít khi rời khỏi nhà.

Mistah X, hay còn được biết đến là Luis Mijangos, không bước ra khỏi cửa nhiều, nhưng chương trình của hắn sẽ giúp hắn mở tầm mắt tới tận New Zealand.

Luis Mijangos không có khả năng là kẻ hacker đáng sợ nhất trên thế giới. Hắn ở nhà với mẹ, người anh cùng cha khác mẹ/ cùng mẹ khác cha, hai đứa em gái – một đứa là học sinh, một đứa là quản gia – và một con chó săn vịt (Poodle) màu xám tên Petra. Một nơi vui vẻ, bận rộn với gia đình tụ tập lại để xem bóng đá và nướng BBQ ở sân trong với hàng cây cúc vạn thọ. Mijangos có một phòng ngủ nhỏ ở trước nhà, được trang trí theo tông màu đỏ, trắng và xanh lá của đồ lưu niệm bóng đá Mexico, cùng với một bức ảnh của Chúa. Đó là lí do mà hắn gần như chỉ dành thời gian ngồi trước máy tính trên chiếc xe lăn.

Mijangos không phải luôn bị khuyết tật. Là con trai của một sĩ quan cảnh sát liên bang ở Thành phố Mexico, hắn đúng nghĩa lớn lên bằng những cuộc chạy đua. Bất cứ khi nào nghe hàng xóm la “¡Vienen!” (Họ đang tới), hắn lại bò lên nóc nhà, sợ hãi quan sát những người đàn ông lạ mặt xuất hiện trước cửa. “Tôi kinh hãi, bởi vì tôi biết rằng ba mình ở trong đó”, hắn hồi tưởng. Những tên đàn ông ấy, federales (Cớm), từng làm việc với ba của hắn, nhưng ba của hắn đã mệt mỏi với sự thối nát từ bên trong của lực lượng cảnh sát và bỏ việc để mở một nhà hàng hải sản. Giờ thì ông cũng chỉ là một mục tiêu tống tiền khác.

“Tôi nhớ mình nhìn thấy những chiếc xe màu đen, như Grand Marquis, tiến vào nhà, cỡ 6 chiếc xe hơi chở đầy các đặc vụ liên bang”, Mijangos hồi tưởng, “chỉ để tiến vào trong nhà và tóm lấy ba tôi – mà anh biết rồi đấy, rất náo loạn”. Một ngày nọ mấy người đàn ông đó tống ba hắn vào một chiếc xe hơi và biến mất. Luis không biết ba hắn đã đi bao lâu (một ngày? Một tuần?), nhưng khi ông quay lại, thân thể bầm dập, và ông nói rằng ông đã bị đưa đến các dãy núi và bị tra tấn. Cuộc tra tấn để lại sẹo và lẳng lặng xuất hiện máu cục đâu đó bên trong cơ thể khiến ông mất đi khi Luis chỉ mới 7 tuổi.

Cậu bé cứ tiếp tục chạy. Một vận động viên dẻo dai, hắn bắt đầu gia nhập vào đội bóng đá, đủ giỏi để người ta tán dương hắn. Nhưng khi mẹ hắn phát hiện ra hắn trốn học để đi tập, bà gửi hắn đến sống ở nhà chị ở Santa Ana. Bà muốn đứa con trai 16 tuổi của mình tránh khỏi tai ương đã rơi xuống đầu chồng bà. Tuy nhiên, khu chung cư mới của Luis có vấn đề, chẳng hạn như chủ yếu là dân xã hội đen, và khi Mijangos thề rằng hắn sẽ không tham dự vào băng đảng của chúng, hắn không thể thoát khỏi những trận đòn. Khi hắn đang băng qua khu chung cư khi ngồi ở ghế sau xe bạn hắn, hai tên côn đồ hung tợn xông ra đường xả súng, và hắn bị bắt giữa trận súng đạn. Mijangos tỉnh dậy ở bệnh viện; một viên đạn làm đứt cột sống của hắn. “Tôi nhớ rằng bác sĩ đến giường bệnh và ông ấy nói rằng, ‘Cậu sẽ bị bại liệt suốt đời’ ” , Mijangos hồi tưởng. “ ‘Cậu vẫn còn trẻ, cậu còn nhiều việc để làm’. Và ông ấy cứ thế bước đi. Cứ như thế.”

Mijangos không có bằng lái. Hắn bỏ học và trốn ở nhà dì. Giờ đây hắn là người khuyết tật. Cần thiết bị y tế. Cần chăm sóc liên tục. Hắn thậm chí không thể tự đi đại tiện mà không có thuốc đạn (suppository: loại thuốc nhét vào hậu môn, âm đạo… cho tan ra để trị táo bón). Vào quãng thời gian đen tối nhất của hắn, sự tự thương hại bản thân bị biến tướng thành một thứ khác – nỗi căm hờn một thế giới khỏe mạnh. Hắn phải làm gì với cuộc đời mình đây? Mijangos đã suy nghĩ rất lâu và rất nhiều. Hắn đã từng được trời phú cho một cơ thể khỏe mạnh, nhưng hắn không chỉ là một kẻ giỏi thể thao.  Hắn còn giỏi toán và giải quyết vấn đề. Hắn lấy lại bình tĩnh, đăng ký học tại một trường đại học công ở địa phương để học lập trình. Rồi, hắn ngày một chăm chỉ, hắn bắt đầu học trên mạng, tự dạy mình lập trình.

Mijangos không muốn gây rắc rối, ít nhất là ban đầu, nhưng thông tin về viết code chỉ là một vài cú nhấp chuột từ các trang mạng về lập trình phạm pháp. Có một nhóm chuyên về trộm số tài khoản thẻ tín dụng; một vài kẻ ưa khoe khoang thậm chí còn đăng công khai chúng. Mijangos đăng những con số trái phép đó ở một trang bán hàng để xem chuyện gì sẽ xảy ra. Dường như thật khó tin là thật: nạn nhân đều vô danh vô tính. Nhưng đó là trước khi các hộp điện và thiết bị máy tính bắt đầu xuất hiện trước cửa nhà hắn. Đột nhiên, con trai của một tên cớm chưa từng làm gì phạm pháp hơn là đến Mĩ vừa mới học một khóa cấp tốc môn tội phạm học.

Mijangos có một thứ khiến hắn trở thành một tay hacker lão luyện: thời gian, và rất nhiều là đằng khác. Hắn dành cả ngày trên chiếc xe lăn, lún ngày càng sâu vào thế giới ảo. Hacker tập hợp thành một nhóm, giống như câu lạc bộ bóng đá cũ của hắn, và Mijangos in tên nhóm của hắn lên một chiếc áo thun, cc power (như trong thẻ tín dụng). Hắn bắt tay với một kẻ với tên lập trình là Manhattan, vụ lừa đảo được tiến hành như sau: Sử dụng số An ninh Xã hội và những thông tin cá nhân khác đánh cắp được, Mijangos sẽ mở một tài khoản buôn bán ma ở ngân hàng. Sau đó hắn sẽ liên lạc với Manhattan, người sẽ nạp tiền vào ngân hàng sử dụng số tài khoản ăn cắp được. Những gì bọn hắn cần làm là rút tiền bất cứ lúc nào chúng muốn từ máy ATM và chia đều lợi nhuận.

Hắn không trở nên giàu, nhưng Mijangos nói hắn có thể kiếm đủ tiền để mua một chiếc xe lăn làm bằng titan giá $5,000 mà hắn chi $400 đô đầu tư cho bánh xe. Hắn cảm thấy được hồi sinh. “Khi nói về hacking, đúng, tôi sẽ không phủ nhận, cảm giác giống như anh đạt được một thành tựu”, hắn nói. “Như cái cảm giác anh tự hào vì làm được một việc gì đó mà không mấy ai làm được.” Vào khoảng thời gian đầu của tội phạm mạng, hacker phải tự viết code cho phần mềm của chúng từ con số 0, nhưng khi hắn tìm các trang Web, Mijangos tìm ra rất nhiều chương trình như SpyNet và Poison Ivy, chúng không rẻ thì cũng miễn phí. Chúng cho phép hắn truy cập vào desktop của người khác nhưng giới hạn số máy tính mà hắn có thể kiểm soát một lúc. Mijangos khoác lác với bạn bè của hắn rằng hắn đã tìm ra một cách điều chỉnh chương trình sẵn có từ chỉ hỗ trợ khoảng 30 máy tính thành 600 máy tính một lúc.

Khi tầm kiểm soát của hắn được mở rộng, Mijangos biết rằng nguy cơ bị tóm cũng sẽ tăng theo. Hắn không thể chỉ đơn giản kiểm soát máy tính của ai khác và bắt đầu di chuyển các thư mục mà không đề phòng trước. Rồi hắn chợt nghĩ. Nếu như hắn có thể thấy khi chủ máy tính đi vắng? Hacker đã truy cập vào các máy quay ở khắp nơi từ lâu. Nhưng Mijangos bắt đầu nghĩ lớn hơn: Hắn quyết định sẽ biến chúng thành một vũ khí theo một quy mô không hề dự đoán được. Sau khi soạn ra các mã lập trình, hắn lên mạng và gửi hàng ngàn email với văn phong tiếp thị trực tiếp để tìm vật mẫu thí nghiệm, và chắc chắn rồi, có kẻ đã cắn câu – một phụ nữ Latin khoảng 20 tuổi. Ngay khi cô ấy vừa mở tập tin, Mijangos xâm nhập ngay lập tức – hắn truy cập vào mọi thư mục, mọi hình ảnh, và thậm chí có thể lưu được nhật ký mọi phím gõ, tức là mọi mật khẩu. Nhưng thế vẫn chưa hết. Mijangos bấm vài nút, rồi kinh ngạc thấy màn hình của hắn hiện lên ảnh chụp của cô gái ấy bằng webcam. Cô nàng ở đó, trong phòng ngủ của mình, hát hò và nhảy nhót khi đang hút bụi, hoàn toàn không nhận thức rằng hắn đang theo dõi cô. Ngay phút ấy, Mijangos biết rằng vụ này sẽ còn lớn hơn so với một cuộc lừa đảo thẻ tín dụng. “Chà”, hắn nói với chính mình, “Mình có thể thấy được mọi thứ cơ đấy.”

Kiki Soufflé là một gái bán hoa tóc vàng quyến rũ ở độ tuổi 30 mấy. Cô thích nhạc rock cổ điển từ những năm 80, thích trượt ván, và cắm trại với các con của mình. Cô ta mê xe BMW, đặt biệt là loại 7 Series. Dựa trên những hình ảnh mà hắn phát hiện trong hộp thư của cô, Mijangos nghĩ rằng cô ta khỏa thân trông rất tuyệt.

Hắn phát hiện ra Kiki trên một trang mạng xã hội dành cho gái bán hoa gọi là Humaniplex. Việc khiến máy cô ta nhiễm virus dễ ợt. Kiki yêu cầu tất cả khách hàng mới gửi lý lịch, thế nên Mijangos dễ dàng email cô một file Word đính kèm với phần mềm độc hại. Khi hắn có toàn quyền truy cập vào máy tính cá nhân của cô ấy, hắn nghiên cứu cuộc sống của cô – sở thích, những thứ cô ghét, bạn, thù – và lên lịch hẹn. Khi họ gặp mặt ở một khách sạn tai tiếng gần Sân bay John Wayne, Mijangos nghĩ cô nàng tóc vàng người Âu đẫy đà kia trông còn đẹp hơn  ngoài đời. Hắn đưa cô $300, và cô ta cởi đồ mình. “Tôi kiểu, ờ, cái này thì mình đã thấy rồi,” hắn nói. Đó là đêm đầu tiên của Mijangos với một gái bán hoa – hắn khẳng định rằng khả năng tình dục của hắn hoàn toàn bình thường – và sau đó hắn cố gắng gây ấn tượng với cô ta. Hắn lục lọi ổ cứng tinh thần của mình, hắn nghĩ về một bit dữ liệu sẽ gây ảnh hưởng mạnh mẽ nhất.

“Cô biết không, tôi đang lái chiếc BMW 750i,” hắn bất chợt nói.

“Ồ thật hả?”, cô đáp.

Ở nhà, hắn đăng nhập vào máy của cô ta để xem trí thông minh của hắn có đặt đúng chỗ không. “Ồ tớ gặp anh chàng này tốt lắm,” Kiki nhắn cho một người bạn. “Anh ta lái một chiếc xe rất tuyệt, tớ nghĩ anh ta giàu sụ.” Trong một khoảnh khắc, Mijangos cảm thấy mình thật quyền năng. Hắn đặt một cuộc hẹn thứ hai vào tuần tới. Thế nhưng sự tự tin của hắn, dễ đến dễ đi. Hắn đang đùa ai chứ? Hắn có giàu khỉ đâu; bánh xe duy nhất mà hắn có gắn với cái ghế của hắn còn gì.

Đêm hẹn tiếp theo, hắn trở nên kì quặc – cứ khăng khăng từ chối trong thế giới của cô nàng ‘phố đèn đỏ’ . Kiki đăng tên hắn trên Humaniplex để cảnh báo cho bạn bè của cô về việc hắn ‘bỏ bom’ cô. Mijangos đáp lại cô một cách tương tự. Hắn nổi giận, gửi nặc danh một bức email kèm ảnh khỏa thân của cô mà hắn lấy cắp từ máy của cô, kèm theo lời đe dọa. “Cô có ba đứa con và một tên bạn trai cũ thần kinh nhưng tôi không quan tâm,” hắn viết, “nếu cô không muốn bức hình này cùng với số hình còn lại mà tôi lấy được từ cô bị đăng trên mạng thì làm theo điều tôi muốn. Quay một clip porn của cô “cô có thể che mặt;” và nếu tôi không có được video đó trong ngày, tôi sẽ đăng những ảnh này và cho gia đình cô biết mặt tối của cô là gái bán dâm thế nên tốt nhất là cô nên làm theo lời tôi gửi video qua email và cô sẽ không bao giờ nghe tin từ tôi nữa.” Khi video không tới, hắn gửi một tin nhắn khác, “tôi không đùa với cô đâu cô còn sáu tiếng nữa,” hắn viết, “và đừng có dại mà thay đổi email hay mật khẩu myspace nó chẳng thay đổi được điều gì đâu.”

Kiki chẳng buồn quan tâm, và Mijangos mất đi cái gan làm liều. Dù tính cách trên mạng của hắn có hùng hổ cỡ nào, hắn dường như không thể nào thực hiện những lời đe dọa tàn nhẫn đó được. Hơn nữa, cũng nhờ những trang mạng xã hội này mà hắn luôn có nhiều mục tiêu mới. “Facebook,” Mijangos nói, “giống như một mỏ vàng với hacker.” Một khi đã xâm nhập vào máy tính của ai đó, hắn sẽ dễ dàng đăng nhập vào trang của cô ta và xem xét danh sách bạn bè của cô ta để săn các mục tiêu hấp dẫn. “Một khi anh khiến máy nạn nhân nhiễm virus, nó sẽ như một chuỗi xích”, hắn nói. “Anh giả vờ thành người đó và anh gửi mấy thứ bạn bè quan tâm. Anh biết họ sẽ tin anh, họ chắc chắn sẽ tin anh.”

Virus gây nhiễm bắt đầu với một nạn nhân rồi lan sang hàng trăm nạn nhân khác. Với một kẻ dính với cái xe lăn, nó giống như chơi trò The Sims phiên bản đời thực vậy. Hắn dành cả ngày ở nhà, xem bốn webcam, mỗi cái quan sát một nạn nhân khác nhau. Tình dục chỉ là một phần của cuộc vui. Hắn thấy họ khóc, học, hay ngồi trên bồn cầu (rõ ràng là có khá nhiều người mang laptop vào cả phòng tắm). Nghe lén những cuộc đối thoại hằng ngày, đó là cách thân mật nhất. “Những người mà tôi có thể quan sát hoạt động hằng ngày của họ,” hắn nói, “tôi cảm thấy họ trở thành bạn của mình.” Mijnagos cứ xem họ hàng giờ hàng giờ khi những người phụ nữ đó ngủ hay đọc sách; hắn sống trong phiên bản bị bóp méo của Rear Window, một kẻ cô đơn ngồi trên xe lăn dõi mắt nhìn ra cánh cổng đang phát sáng.

Khi phát hiện ra nỗi ám ảnh mới, Mijangos đâm chán vụ lừa đảo thẻ tín dụng cũ và kiếm một công việc mới: cho thuê người thị dâm (peeping Tom). Hắn bắt đầu giao du trên một trang web tiếng Tây Ban Nha dành cho hacker gọi là Indetectables, nơi tụ họp những kẻ thích xem ảnh khiêu dâm và do thám bất hợp pháp. Hắn nói hắn không cần phải tốn nhiều thời gian để nói hắn là kẻ mọi người nên tìm nếu muốn ai đó theo dõi bạn gái hay vợ của mình. Với giá $150, hắn sẽ khiến máy mục tiêu nhiễm virus, rồi gửi cho khách hàng link để họ có thể họ tự rình mò. Mijangos biết rằng một vài khách hàng của hắn cũng “chỉ là những kẻ đồi trụy” ưa rình mò người lạ không mấy đề phòng, nhưng tiền của chúng cũng khá ngon.

Mọi chuyện xảy ra khá suôn sẻ cho tới khi hắn được thuê để tìm Gina Sanche. Công việc diễn ra như thường lệ; bạn trai cô ta nghi ngờ cô ta đang cắm sừng hắn. Mijangos hack máy của cô ta và bắt đầu xét qua các thư mục. Click. Sanchez 33 tuổi. Click. Mẹ đơn thân. Click. Một cô nàng Latin quyến rũ. Click. Một DJ có tiếng ở West Coast với những kẻ hay đi club. Click. Ảnh Sanchez đang ‘thổi kèn’ một tên đàn ông không phải bạn trai cô ta. Mijangos nói thầm, “Ờ tìm được cái mình cần rồi.”

Nhưng khi hắn lọc email của cô ta, Mijangos phát hiện ra một thứ khác: tin nhắn đe dọa từ cái gã đã thuê hắn. Mijangos đứng hình. Đùa giỡn với ai đó cách xa mình một trăm dặm là một chuyện. Nhưng bạo hành thì quá mức rồi. Trong tất cả các vụ rình mò của hắn, Mijangos nói hắn chưa bao giờ ăn cắp tiền từ đối tượng nữ. Rõ ràng gã này sẽ còn làm nhiều thứ tồi tệ hơn. Mijangos nhìn xuống cổ tay mình, nơi hắn xăm những ký tự Trung Quốc biểu tượng cho dòng chữ BLACK HAT HACKER, một thuật ngữ nội bộ chỉ lập trình viên phạm pháp. Hắn nghĩ, đây không phải con người mình.

Biết rằng việc này có thể hủy hoại hắn, Mijangos gửi Sanchez một email với dòng subject “từ người đã hack tài khoản của cô HÃY ĐỌC nó!!!” Hắn khẳng định rằng hắn muốn bảo vệ cô ấy, cảnh báo cho cô về bạn trai của cô. Nhưng khi cô ấy không trả lời, hắn cố buộc cô ấy ra mặt. “tôi sẽ đăng tải tất cả những thứ này lên facebook, myspace,” Hắn viết trong một tin nhắn khác, “đây là ảnh”. Hắn đính kèm một bức ảnh khỏa thân lấy từ máy của cô ấy. “tôi đang kiểm soát máy tính của cô”.

Không có sự lựa chọn nào khác, Sanchez đồng ý chat với hắn qua Yahoo!Messenger. Mijangos lên mạng, thuật lại chi tiết câu chuyện của hắn, khẳng định rằng hắn được bạn trai cũ của cô ấy thuê. Sanchez sửng sốt; gã này biết hết mọi thứ. Cô copy đoạn đối thoại của bọn họ gửi cho bạn cô ấy Eric để tìm lời khuyên, nhưng khi cô làm vậy, Mijangos tức giận gửi tin nhắn, cơn giận của hắn đang sục sôi. “tôi sẽ nhận tiền và dù bất cứ chuyện gì xảy ra tôi cũng không quan tâm nữa tạm biệt,” hắn viết cho Sanchez. “và còn nữa, kêu bạn cô biến đi, các người không muốn giỡn mặt với đội hacker đâu.” Không lâu sau, Eric nhận ra đèn webcam của hắn nhấp nháy kì lạ; sau đó một bức ảnh khỏa thân của Sanchez xuất hiện trên trang MySpace của Eric. Sanchez không chịu đựng được nữa. Cô gọi cho cảnh sát ở một địa điểm an toàn. Khi Rogers và Kirkpatrick phỏng vấn cô ấy, rõ ràng cô ấy đã mất bình tĩnh. Cô ấy nói, cuộc đời cô ấy đã đi tong rồi; những việc đơn giản như lướt Facebook, trả hóa đơn, trao đổi hình, thậm chí ngủ bên cạnh laptop cô cũng không thể nghĩ tới. Cô nhanh chóng hoàn thành qua loa việc của mình và khóc lóc, cô thề rằng sẽ không bao giờ để thứ gì riêng tư trên máy tính lần nữa.

Khi Mijangos biết tin chấn động vào sáng ngày 10 tháng 3 năm 2010, hắn nghĩ một chuyện: tiệc bất ngờ. Hôm ấy là sinh nhật thứ 31 của hắn, và bạn bè của hắn có lẽ đang tụ họp lại để chúc mừng. Nhưng bất ngờ nhanh chóng hóa bất hạnh. Một đội ngũ các đặc vụ FBI được trang bị vũ khí, bao gồm Rogers và Kirkpatrick, xông vào từ cửa trước, khiến con chó của hắn hoảng loạn và mẹ hắn bật khóc. Cái ngày ấy chỉ là tình cờ. Sau khi phong tỏa ngôi nhà trong nhiều tuần, các đặc vụ liên bang cuối cùng cũng xin được lệnh khám xét nhà. Họ lấy mọi thứ họ có thể tìm: bốn cái laptop, ổ đĩa USB và thẻ nhớ nằm rải rác, và một chiếc điện thoại BlackBerry. Kho lưu trữ những hình ảnh khiêu dâm làm người ta choáng váng: hơn 15,000 video quay bằng webcam, 900 đoạn audio, 13,000 ảnh chụp màn hình. Tổng cộng, hắn đã xâm nhập hơn 230 nạn nhân, bao gồm thanh niên. Có ít nhất một nạn nhân sống ở xa như New Zealand. Kirkpatrick cảm thấy bối rối trước tầm kiểm soát của Mijangos. “Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì phát triển tới mức độ đó,” anh ấy nói. Rogers biết việc này đã đánh dấu một thủ đoạn mới trong tình cảnh ngày càng đổi mới của tội phạm mạng. Nó là, như lời cô nói, “vụ án bóc lột tình dục (sextortion) đầu tiên mà chúng tôi từng có.”

Nạn nhân của chương trình nhìn trộm quy mô lớn này phải đợi 18 tháng để đối mặt với kẻ gây khốn khổ cho họ, cho đến ngày 1/ 9, Mijangos được đẩy xe tới tòa án để xử tội. Sanchez, giờ đây 35 tuổi, thuật lại chi tiết vụ quấy rối. “Hắn ta ám tôi mỗi khi tôi dùng máy tính,” cô ấy nói trước tòa. “Bạn không cần phải ở trong tù để thấy bị cầm tù.” Một phụ nữ khác mô tả lại những cố gắng thoát khỏi nỗi sợ của cô:“Tôi chuyển đến sống ở Los Angeles, Hạt Orange, nhưng thậm chí ở đó suy nghĩ ám ảnh vẫn không rời tôi.” Khi chánh án cân nhắc mức độ nghiêm trọng của vụ án, Mijangos, mặc chiếc áo len cổ V cùng với một chiếc cà vạt, cựa quậy không yên: “Xã hội cần phải hiểu rằng khi các người dính líu tới loại hành vi này, nó không phải trò đùa. Các người sẽ đi tù và sẽ ở tù trong một khoảng thời gian dài.” Phán quyết của tòa án được đưa ra, 6 năm tù giam, là một quyết định đối với vụ án đã có tiền lệ.

Đối với nhóm đặc vụ chống tội phạm mạng, tài sản của vụ án đã rõ ràng: Mặc dù hàng tỉ đã được chi vào công nghệ giúp ta phát sóng đời sống hằng ngày của mình, nhưng tất cả chỉ có một người, một hacker tự học không có bằng đại học, biến sức mạnh ấy thành vũ khí chống lại chúng ta. Một điều không mấy chắn chắn là câu hỏi những người điều tra đặt ra: Mijangos muốn gì? Có nhiều ý kiến đưa ra. Một số người nghĩ đó là việc hack máy của hắn chung quy là một kế hoạch đầy xảo quyệt để giúp giải quyết nhu cầu (dù cho Mijangos có nói gì, gia đình hắn không biết chắc hắn có thể ‘cứng’ hay không). Những người khác thì giống Rogers, cho rằng Mijangos bị thúc đẩy bởi một thứ gì đó hằn sau bên trong hắn, nỗi khát khao vượt qua cái cảm giác bất lực của hắn. “Tôi nghĩ tất cả đều do khả năng kiểm soát nạn nhân và có cảm giác quyền lực trước họ,” cô ấy bảo tôi.

Vào tháng 10, một khoảng thời gian ngắn sau khi hắn bị bắt giam, tôi đến thăm Mijangos. Ngôi nhà một tầng đã được sơn lại từ màu xanh sang màu be, một vẻ ngoài mới mẻ đặc trưng, và bên trong, đại gia đình của hắn đang đi loanh quanh, dành nhiều thời gian với Lusi nhất có thể trước khi hắn vô tù. Hắn mặc bộ đồ ngủ kẻ ca rô đỏ với chú chó săn vịt nằm trên đùi, trông Mijangos khó mà giống như một kẻ ác độc. Ban đầu, hắn nói chuyện như một người đã lún quá sâu vào vụ tai nạn không thể thoát ra được. “Mới đầu, chủ yếu là vì tôi chán nản, suy sụp, và … ngu ngốc,” hắn nói. Nhưng khi chúng tôi tiếp tục trò chuyện, một mặt khác của Mijangos xuất hiện, một gã đàn ông được sinh ra sau vụ tai nạn nhiều năm trước. Hắn nói mỗi một người thanh niên hắn theo dõi đều có vẻ đang sống một cuộc sống hắn đã từng chối bỏ. “Những người đó đang vui vẻ,” hắn nói. “Họ lên kế hoạch cho buổi dạ hội, họ đi dự tiệc. Tôi chưa bao giờ có được điều đó. Vậy nên tôi quyết định gửi những bức email đó, nghĩ rằng, Ồ, bọn mày có mọi thứ quá tuyệt vời rồi đấy. Sao bọn mày không có một ngày tồi tệ như tao nhỉ?”

Sau hai năm lên mạng, Mijangos đánh mất chính mình trong sự hư ảo giữa thật và giả, đúc đầy hình ảnh nạn nhân và kí ức của hắn, cho đến khi hắn không thể phân biệt đâu là thật được nữa. Trong lúc trò chuyện, hắn lẫn lộn tên và ngày và các chuỗi sự kiện. Cuối cùng, hắn chỉ biết chắc chắn một điều: Hắn muốn thoát ra. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra, thì bây giờ nó có thể xảy ra rồi.” Hắn nói.

Thật tốt khi cảnh sát FBI cũng đã phát hiện ra vụ lừa đảo mà chúng thực hiện. Mijangos nói với tôi rằng hắn đã phát hiện ra cách tắt đèn LED camera, hoàn toàn che giấu hắn. Một điều bối rối hơn nữa, hắn nói hắn đã tạo ra một chương trình có thể gây nhiễm virus và kiểm soát điện thoại BlackBerry và iPhone qua tin nhắn. “Tôi có thể thấy được hình ảnh của anh, tin nhắn của anh, mọi thứ”, hắn nói.

Cảnh sát FBI nói rằng không có bằng chứng cho thấy kế hoạch hack điện thoại bậc cao như thế. Rồi một lần nữa, cục công an không thấy được loại webcam có thể tắt đèn LED cho tới khi họ nghe Mijangos nói. Giờ đây các đặc vụ bắt đầu đưa ra các biện pháp phòng tránh. “Tôi sẽ nói bạn bè và gia đình mình dán một miếng băng keo lên webcam của họ, phòng hờ thôi,” Rogers nói. “Chẳng mất mát gì.”

Mijangos ngồi ở nhà, nhanh chóng từ chối các đề nghị sửa lỗi nhanh (quick fixes) để hack. Công cụ webcam như của hắn đã có sẵn trên mạng. Bất kì ai có thời gian và quyết tâm đều có thể dùng chúng để phạm tội, khiến đời sống của ai đó khốn khổ – biến webcam thành đôi mắt, micro thành đôi tai. “Không có gì là an toàn,” Mijangos thản nhiên nói. “Nếu chúng tôi sẽ hack máy của anh, chúng tôi sẽ hack được máy của anh.”


_ David Kushner là tác giả của quyển sách Jacked: The Outlaw Story of Grand Theft Auto _

Advertisements

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.